thanh tao
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Tính từ:
- Thanh lịch và tao nhã: "thanh tao" dùng để miêu tả vẻ đẹp, phong cách, tính cách hoặc sở thích tinh tế, nhã nhặn, cao quý và có chiều sâu văn hóa, tránh sự thô thiển hay phô trương.
Ví dụ sử dụng
- Tính từ:
- Vẻ đẹp của bức tranh thủy mặc thật thanh tao. (Vẻ đẹp của bức tranh thủy mặc thật thanh lịch và tao nhã.)
- Cô ấy có một phong độ thanh tao, khiến ai cũng nể phục. (Cô ấy có một phong thái thanh lịch và tao nhã, khiến ai cũng nể phục.)
- Những lời thơ ấy thật thanh tao và sâu sắc. (Những lời thơ ấy thật thanh nhã và tinh tế.)
Các cách sử dụng nâng cao
"Thị hiếu thanh tao": sở thích, gu thẩm mỹ tinh tế, cao nhã.
- Người nghệ sĩ ấy có một thị hiếu thanh tao hiếm có. (Người nghệ sĩ ấy có một sở thích thẩm mỹ tinh tế và cao nhã hiếm có.)
"Nét thanh tao": nét đẹp thanh thoát, nhã nhặn.
- Nét thanh tao trong cách ăn mặc của bà khiến mọi người chú ý. (Vẻ đẹp thanh thoát, nhã nhặn trong cách ăn mặc của bà khiến mọi người chú ý.)
Biến thể và từ gần giống
Thanh nhã (tính từ): nhã nhặn, lịch sự, tao nhã.
- Cử chỉ của cô ấy rất thanh nhã. (Cử chỉ của cô ấy rất nhã nhặn, lịch sự.)
Tao nhã (tính từ): lịch sự, nhã nhặn, có văn hóa.
- Buổi tiệc mang không khí rất tao nhã. (Buổi tiệc mang không khí rất lịch sự và nhã nhặn.)
Tinh tế (tính từ): sắc sảo, tế nhị, thể hiện sự nhạy cảm và hiểu biết sâu sắc.
- Anh ấy có cách nhìn nhận vấn đề rất tinh tế. (Anh ấy có cách nhìn nhận vấn đề rất sắc sảo và tế nhị.)
Từ đồng nghĩa
- Cao nhã: cao quý và nhã nhặn.
- Lịch lãm: lịch sự và có phong cách.
- Nhã nhặn: khiêm tốn, lịch sự, không thô lỗ.
Từ trái nghĩa
- Thô tục: thô thiển và tục tĩu.
- Phàm tục: tầm thường, không có gì đặc sắc hay thanh cao.
- Lòe loẹt: màu mè, phô trương một cách thiếu tinh tế.
Thành ngữ liên quan
- "Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn": Thành ngữ này ca ngợi phẩm chất thanh cao, trong sạch dù sống trong hoàn cảnh khó khăn, không bị ảnh hưởng xấu. Tinh thần này có liên quan đến khái niệm "thanh tao" trong tính cách.
- Bà ấy sống giản dị nhưng phong thái luôn thanh tao, đúng là "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". (Bà ấy sống giản dị nhưng phong thái luôn thanh nhã, đúng là giữ được phẩm chất cao quý dù trong hoàn cảnh nào.)
- tt. Thanh lịch và tao nhã: vẻ đẹp thanh tao phong độ thanh tao lời thơ thanh tao.